摸鱼儿·是他家

宋代 刘辰翁
是他家、绛唇翠袖,可容卿有功否。相思不到胭脂井,只隔东林烟柳。春去又。漫一夜东风,吹得花成旧。无人举酒。但照影堤流图他红泪,飘洒到襟袖。 人间事,大半归谋诸妇。不如意十八九。敲门夜半窥园李,赤脚玉川惊走。何处有。更灸烛风流,看到人归后。休休回首。笑旧日园林,佺巢曾园洞中楼名蜀锦平园亭名,处处可携手。
shì jiā jiàng chún cuì xiù   róng qīng yǒu gōng fǒu xiāng dào yān zhī jǐng   zhǐ dōng lín yān liǔ chūn yòu màn dōng fēng   chuī huā chéng jiù rén jiǔ dàn zhào yǐng liú hóng lèi   piāo dào jīn xiù
rén jiān shì   bàn guī móu zhū shí jiǔ qiāo mén bàn kuī yuán   chì jiǎo chuān jīng zǒu chǔ yǒu gèng jiǔ zhú fēng liú   kàn dào rén guī hòu xiū xiū huí shǒu xiào jiù yuán lín   quán cháo céng yuán dòng zhōng lóu míng shǔ jǐn píng yuán tíng míng   chù chù xié shǒu