摸鱼儿  伤春

明代 刘基
问春光,尚馀几许,伤心前夜风雨。夭桃艳杏都吹尽,兰茝变成荒楚。 春欲去,但渺渺青烟,白水迷津渚。多情杜宇,有恨血滋宵,哀音破晓,千叫一延伫。 蓬莱路,还是鲸涛间阻,神仙缥缈何处?琼楼玉殿深留景,不见下方尘土。 谁最苦?瞑色滞、双飞燕子归无主。那堪诉与。又暗壁残灯,重门转漏,呜咽梦中语。
wèn chūn guāng   shàng   shāng xīn qián fēng yāo táo yàn xìng dōu chuī jǐn lán   chǎi biàn chéng huāng chǔ    
chūn   dàn miǎo miǎo qīng yān   bái shuǐ jīn zhǔ duō qíng yǒu   hèn xuè xiāo āi   yīn xiǎo qiān   jiào yán zhù    
péng lái   hái shì jīng tāo jiàn   shén xiān piāo miǎo chǔ   qióng lóu diàn 殿 shēn liú jǐng   jiàn xià fāng chén  
shuí zuì   míng zhì shuāng fēi yàn zi guī zhǔ kān yòu àn cán dēng chóng mén zhuǎn   lòu mèng   zhōng