摸鱼儿 秋夜

清代 阚寿坤
问西风、甚时吹紧,催将鸿雁声悄。菊花拌坼重阳蕊,凉夜月圆天小。 炉篆袅。晕一缕仙云,不碍飞琼笑。莺烦燕恼。道辜却韶光,传来冷信,逐渐岭梅早。 谁家院。箫韵凄眠度晓。声声心事缠搅。丹凝禅悟寻常耳,还是文园幽妙。 闲自料。烟云幻繁华,转眼成秋草。朱颜未老。正力避吴霜,冬馀强饭,竹素浣尘抱。
wèn 西 fēng shén shí chuī jǐn cuī   jiāng hóng yàn 鸿 shēng qiāo huā bàn chè chóng yáng ruǐ liáng   yuè yuán tiān xiǎo      
zhuàn niǎo yūn xiān yún   ài fēi qióng xiào yīng fán yàn nǎo dào què sháo guāng chuán lái lěng   xìn zhú jiàn lǐng   méi zǎo        
shuí jiā yuàn xiāo yùn mián xiǎo shēng shēng xīn shì chán jiǎo dān níng chán xún cháng ěr hái shì wén   yuán yōu miào        
xián liào yān yún huàn fán huá zhuǎn   yǎn chéng qiū cǎo zhū yán wèi lǎo zhèng shuāng dōng qiáng   fàn zhú huàn   chén bào