摸鱼儿  金陵秋夜

明代 刘基
正凄凉,月明孤馆,那堪征雁嘹唳。不知衰鬓能多少,还共柳丝同脆。 朱户闭,有瑟瑟萧萧,落叶鸣莎砌。断魂不系,又何必殷勤,啼螀络纬,相伴夜迢递。 樵渔事,天也和人较计,虚名枉误身世?流年衮衮长江逝,回首碧云无际。 空引睇?但满眼、芙蓉黄菊伤心丽。风吹露洗。寂寞旧南朝,凭阑怀古,零泪在衣袂。
zhèng liáng   yuè míng guǎn   kān zhēng yàn liáo zhī shuāi bìn néng duō shǎo   hái gòng liǔ tóng cuì
zhū   yǒu xiāo xiāo   luò míng shā duàn hún   yòu yīn qín   jiāng luò wěi   xiāng bàn tiáo
qiáo shì   tiān rén jiào   míng wǎng shēn shì   liú nián gǔn gǔn cháng jiāng shì   huí shǒu yún
kōng yǐn   dàn mǎn yǎn róng huáng shāng xīn fēng chuī jiù nán cháo   píng lán huái 怀   líng lèi zài mèi