摸鱼儿·渐沧浪

宋代 唐珏
渐沧浪、冻痕消尽。琼丝初漾明镜。鲛人夜翦龙髯滑,织就水晶帘冷。凫叶净。最好似、嫩荷半卷浮晴影。玉流翠凝。早枯豉融香,红盐和雪,醉齿嚼清莹。 功名梦,曾被秋风唤醒。故人应动高兴。悠然世味浑如水,千里旧怀谁省。空对影。奈回首、姑苏台畔愁波暝。烟寒夜静。但只有芳洲,苹花共老,何日泛归艇。
jiàn cāng làng dòng hén xiāo jìn qióng chū yàng míng jìng jiāo rén jiǎn lóng rán huá   zhī jiù shuǐ jīng lián lěng jìng zuì hǎo nèn bàn juǎn qíng yǐng liú cuì níng zǎo shì róng xiāng   hóng yán xuě   zuì chǐ 齿 jué qīng yíng
gōng míng mèng   céng bèi qiū fēng huàn xǐng rén yīng dòng gāo xīng yōu rán shì wèi hún shuǐ   qiān jiù huái 怀 shuí shěng kōng duì yǐng nài huí shǒu tái pàn chóu míng yān hán jìng dàn zhǐ yǒu fāng zhōu   píng huā gòng lǎo   fàn guī tǐng