摸鱼儿 沪江送春词

清代 郑文焯
更尊前、几回西笑,茫茫时事如许。长安一雨分新旧,惟有夕阳无主。 春思苦,怕花满,红桑无地悲离黍。春归甚处,但残燕空林,乱莺芳草,总是断魂路。 嗟迟暮,休倚兰成词赋,江关赢得孤旅。高楼纵续笙歌梦,愁带北来笳鼓。 乡信阻,想寂寞,珠帘尚捲西山雨。凄弦自语,恁冷泪成波,荒波变酒,浇遍赵州土。
gèng zūn qián huí xiào 西 máng   máng shí shì cháng ān fēn xīn jiù wéi yǒu   yáng zhǔ      
chūn   huā mǎn   hóng sāng bēi shǔ chūn guī shén chù dàn   cán yàn kōng lín luàn   yīng fāng cǎo zǒng   shì duàn hún    
jiē chí   xiū lán chéng   jiāng guān yíng de gāo lóu zòng shēng mèng chóu   dài běi lái jiā    
xiāng xìn   xiǎng   zhū lián shàng juǎn 西 shān xián nèn   lěng lèi chéng huāng   biàn jiǔ jiāo   biàn zhào zhōu