摸鱼儿(和韵)

宋代 刘辰翁
道醉乡、无边无岸,一尊到彼殊径。是间转海人知处,尺地不教渠剩。尊亦癭。同一斗消酲,一石犹难信。临风小等。记我友醒狂,相从有意,中路恨羌永。 梅花晚,早已雪堆余鬓。此花宁复风韵。空寒独倚天为主,天又几时曾定。今为晋。看秦女山中,绿发垂垂顶。百年一瞬。叹高卧北窗,闲过五十,无说答形影。
dào zuì xiāng biān àn   zūn dào shū jìng shì jiān zhuǎn hǎi rén zhī chù   chǐ jiào shèng zūn yǐng tóng dòu xiāo chéng   shí yóu nán xìn lín fēng xiǎo děng yǒu xǐng kuáng   xiāng cóng yǒu   zhōng hèn qiāng yǒng
méi huā wǎn   zǎo xuě duī bìn huā níng fēng yùn kōng hán tiān wéi zhǔ   tiān yòu shí céng dìng jīn wèi jìn kàn qín shān zhōng   绿 chuí chuí dǐng bǎi nián shùn tàn gāo běi chuāng   xián guò shí   shuō xíng yǐng