摸鱼儿 荷花归耕堂用时父韵

宋代 赵以夫
古城阴、一川新浸,天然尘外幽绝。谁家幻出千机锦,疑是蕊仙云织。 环燕席。便纵有万花,此际无颜色。清风两腋。炯玉树森前,碧筒满注,共作醉乡客。 长堤路,还忆西湖景物。游船曾点空碧。当时总负凌云气,俯仰顿成今昔。 愁易极。更对景销凝,怅望天西北。归来日夕。但展转无眠,风棂水馆,冷浸五更月。
chéng yīn chuān xīn jìn   tiān rán chén wài yōu jué shuí jiā huàn chū qiān jǐn   shì ruǐ xiān yún zhī
huán yàn biàn 便 zòng yǒu wàn huā   yán qīng fēng liǎng jiǒng shù sēn qián   tǒng mǎn zhù   gòng zuò zuì xiāng
zhǎng   hái 西 jǐng yóu chuán céng diǎn kōng dāng shí zǒng líng yún   yǎng dùn chéng jīn
chóu gèng duì jǐng xiāo níng   chàng wàng tiān 西 běi guī lái dàn zhǎn zhuǎn mián   fēng líng shuǐ guǎn   lěng jìn gēng yuè