摸鱼儿 夫子久客袁浦,赋此寄之。

清代 苏穆
对闲庭、翠深春老,纱窗轻报寒暖。天涯总有多情月,怎照个侬幽怨。 云一片。又耐听、潇潇细雨传更箭。画罗团扇。且谩扑流萤,休寻舞蝶,只恐晚晴变。 消疑处。谁把珠帘半卷,愁痕惟许蕉见。东风不解春无主,犹向碧荷零乱。 人自远。写尺素、遥遥那倩南来雁。银河隔岸。问万里姮娥,可曾留影,照彻寸肠断。
duì xián tíng cuì shēn chūn lǎo shā   chuāng qīng bào hán nuǎn tiān zǒng yǒu duō qíng yuè zěn zhào   nóng yōu yuàn      
yún piàn yòu nài tīng xiāo xiāo chuán gēng jiàn huà luó tuán shàn qiě mán liú yíng xiū xún dié   zhǐ kǒng wǎn qíng   biàn          
xiāo chù shuí zhū lián bàn juǎn chóu   hén wéi jiāo jiàn dōng fēng jiě chūn zhǔ yóu xiàng   líng luàn      
rén yuǎn xiě chǐ yáo yáo qiàn nán lái yàn yín àn wèn wàn héng é zēng liú yǐng   zhào chè cùn cháng   duàn