摸鱼儿 病后作

明代 王夫之
问还馀、莺花几许,容吾酬尽春债。向来淡墨写虚空,也须添朱着黛。 真狡狯。拈一片、落英欲揉韶光碎。泼天无赖。拚古庙香炉,荒村迓鼓,社夥从新赛。 痴绝处,瘦骨披襟潇洒。倚阑目断天外。归禽谁戢双双翼,栖稳垂杨烟霭。 空惭愧。喷热血、心肝摘出从人卖。寸丝留在。便棠杜云寒,白杨风起,不道馀香坏。
wèn hái yīng huā róng   chóu jǐn chūn zhài xiàng lái dàn xiě kōng   tiān zhū zhe dài      
zhēn jiǎo kuài niān piàn luò yīng róu sháo guāng suì tiān lài pàn miào xiāng huāng cūn   shè huǒ cóng xīn   sài          
chī jué chù   shòu jīn xiāo lán duàn tiān wài guī qín shuí shuāng shuāng wěn   chuí yáng yān ǎi      
kōng cán kuì pēn xuè xīn gān zhāi chū cóng rén mài cùn liú zài biàn táng yún hán 便 bái yáng fēng   dào xiāng   huài