摸鱼儿·便无他

宋代 柴望
便无他、杜鹃催去,匆匆春事能几。看来不见春归路,飞絮又随流水。留也是。怎禁得、东风红紫还飘坠。天涯万里。怅燕子人家,沈沈夜雨,添得断肠泪。嬉游事。早觉相如倦矣。谢娘庭院犹记。闲情已付孤鸿去,依旧被莺呼起。谁料理。正乍暖还寒,未是晴天气。无言自倚。想旧日桃花,而今人面,都是梦儿里。
biàn 便 juān cuī   cōng cōng chūn shì néng kàn lái jiàn chūn guī   fēi yòu suí liú shuǐ liú shì zěn jīn de dōng fēng hóng hái piāo zhuì tiān wàn chàng yàn rén jiā   shěn shěn   tiān duàn cháng lèi yóu shì zǎo jué xiàng juàn xiè niáng tíng yuàn yóu xián qíng hóng 鸿   jiù bèi yīng shéi liào zhèng zhà nuǎn hái hán   wèi shì qíng tiān yán xiǎng jiù táo huā   ér jīn rén miàn   dōu shì mèng ér