摸鱼儿

元代 王恽
望都门、满山晴雪,匆匆君又西去。当时汉将征西幕,气压瘴江烟雨。 还自许。尽虎穴雄深,万里班超举。燕台再过。甚牢落高情,霜风偃薄,似厌貂裘土。 弦歌事、正尔邯郸故步。功名从此轩翥。一麾回首甘陵树,千室正歌来暮。 须记取。拊麾外催科,未碍阳城古。征鞍莫驻。趁渭北春天,升堂拜慰,捧檄为亲舞。
wàng mén mǎn shān qíng xuě cōng   cōng jūn yòu 西 dāng shí hàn jiāng zhēng 西   zhàng jiāng yān      
hái jǐn xué xióng shēn wàn   bān chāo yàn tái zài guò shén láo luò gāo qíng shuāng fēng yǎn   báo shì yàn diāo   qiú        
xián shì zhèng ěr hán dān gōng míng cóng xuān zhù huī huí shǒu gān líng shù qiān shì zhèng   lái        
huī wài cuī wèi   ài yáng chéng zhēng ān zhù chèn wèi běi chūn tiān shēng táng bài   wèi pěng wèi   qīn