摸鱼儿

元代 许有壬
笑当年柏台兰省,四时风景孤负。归来幸得身无事,底又匆匆朝暮。 心口语。是传癖诗臞,常把芳辰误。夜来风雨。早练帨云飘,红衣霞卷,香滴翠杯露。 司花手,无限芳妍留住。凝妆为我延伫。姑仙绰约如冰雪,次第相从微步。 天不妒。便失却东隅,尽有桑榆路。人间尘土。看太华峰头,花开十丈,吾老尚能去。
xiào dāng nián bǎi tái lán shěng   shí fēng jǐng guī lái xìng de shēn shì   yòu cōng cōng zhāo    
xīn kǒu shì chuán shī cháng   fāng chén lái fēng zǎo liàn shuì yún piāo hóng xiá   juǎn xiāng cuì   bēi        
huā shǒu   xiàn fāng yán liú zhù níng zhuāng wèi yán zhù xiān chuò yuē bīng xuě   xiāng cóng wēi      
tiān biàn shī 便 què dōng jǐn   yǒu sāng rén jiān chén kàn tài huá fēng tóu huā kāi shí   zhàng lǎo shàng   néng