摸鱼儿

清代 龚自珍
又漫天、飞花飞絮,一番春事无据。朝朝送客长亭岸,身似芦沟柳树。 归计阻。但打叠吟魂,飞过黄河去。输君容与。者双髻吹笙,双声问字,双桨夜呼渡。 他生约,亦在五湖烟雨。笛床歌板何处。才人病后风情死,负了莫釐龙女。 还肯否。重整顿清狂,也未年华暮。幽怀漫诉。要瀹茗烦他,舣舷待我,商略买山句。
yòu màn tiān fēi huā fēi   fān chūn shì zhāo zhāo sòng cháng tíng àn   shēn shì gōu liǔ shù
guī dàn dié yín hún   fēi guò huáng shū jūn róng zhě shuāng chuī shēng   shuāng shēng wèn   shuāng jiǎng
shēng yuē   zài yān chuáng bǎn chǔ cái rén bìng hòu fēng qíng   le lóng
hái kěn fǒu chóng zhěng dùn qīng kuáng   wèi nián huá yōu huái 怀 màn yào yuè míng fán   xián dài   shāng lüè mǎi shān