摸鱼儿

宋代 刘辰翁
待欲□、家山未得,方知名不如酒。丹砂便做金句漏,难遣鬓青似柳。试搔首。记移竹南塘,又是三年后。情怀非旧。叹少日相如,垆边老去,能赋上林否。 种兰处,赢得青青种韭。渊明中路相候。何须更待三三径,也自长拖衫袖。青袍皱。便持当金貂,赊取邻家有。小儿拍手。笑昨醉如泥,盟言止酒,何事醒来又。
dài   jiā shān wèi   fāng zhī míng jiǔ dān shā biàn 便 zuò jīn lòu   nán qiǎn bìn qīng shì liǔ shì sāo shǒu zhú nán táng   yòu shì sān nián hòu qíng huái 怀 fēi jiù tàn shǎo xiàng   biān lǎo   néng shàng lín fǒu
zhǒng lán chù   yíng de qīng qīng zhǒng jiǔ yuān míng zhōng xiāng hòu gèng dài sān sān jìng   zhǎng tuō shān xiù qīng páo zhòu biàn 便 chí dāng jīn diāo   shē lín jiā yǒu xiǎo ér pāi shǒu xiào zuó zuì   méng yán zhǐ jiǔ   shì xǐng lái yòu