摸鱼儿

宋代 刘辰翁
三百年、人间天上,遽如许、遽如许。落花寒食东风雨,漠漠长陵抔土。魂归否。怕些不分明,又堕人笺疏。且无相负。记昔与诸贤,共谈洛下,曾识老人父。 牛衣泪,冷落闻鸡东府。风尘曾独深虑。子规声断长门晓,春梦不堪重做。千万古。但目极心伤,宛转虞兮楚。江东日暮。想野草荒田,而今何处,不待雍门鼓。
sān bǎi nián rén jiān tiān shàng   luò huā hán shí dōng fēng   cháng líng póu hún guī fǒu xiē fēn míng   yòu duò rén jiān shū qiě xiāng zhū xián   gòng tán luò xià   céng shí lǎo rén
niú lèi   lěng luò wén dōng fēng chén céng shēn guī shēng duàn cháng mén xiǎo   chūn mèng kān zhòng zuò qiān wàn dàn xīn shāng   wǎn zhuǎn chǔ jiāng dōng xiǎng cǎo huāng tián   ér jīn chǔ   dài yōng mén