摸鱼儿

宋代 欧阳修
卷绣帘、梧桐秋院落,一霎雨添新绿。对小池闲立残妆浅,向晚水纹如縠。凝远目。恨人去寂寂,凤枕孤难宿。倚阑不足。看燕拂风帘,蝶翻露草,两两长相逐。 双眉促。可惜年华婉娩,西风初弄庭菊。况伊家年少,多情未已难拘束。那堪更趁凉景,追寻甚处垂杨曲。佳期过尽,但不说归来,多应忘了,云屏去时祝。
juǎn xiù lián tóng qiū yuàn luò   shà tiān xīn 绿 duì xiǎo chí xián cán zhuāng qiǎn   xiàng wǎn shuǐ wén níng yuǎn hèn rén   fèng zhěn nán 宿 lán kàn yàn fēng lián   dié fān cǎo   liǎng liǎng zhǎng xiàng zhú
shuāng méi nián huá wǎn wǎn   西 fēng chū nòng tíng kuàng jiā nián shào   duō qíng wèi nán shù kān gèng chèn liáng jǐng   zhuī xún shén chù chuí yáng jiā guò jǐn   dàn shuō guī lái   duō yìng wàng le   yún píng shí zhù