莫言春日长

宋代 释智圆
莫言春日长,一坐又西暮。 众芳荣复落,万事新成故。 临川久兴嗟,藏舟孰云固。 萧然荡斯虑,空门归路。
yán chūn zhǎng   zuò yòu 西  
zhòng fāng róng luò   wàn shì xīn chéng  
lín chuān jiǔ xīng jiē   cáng zhōu shú yún  
xiāo rán dàng   kōng mén guī