末五子篇 其一 赵太史用贤

明代 王世贞
天地有完气,汝师乃钟之。苦心为人纲,九鼎系一丝。 杜门从耕牧,欿然不矜持。顺风礼空同,再拜称天师。 偃仰思立言,余工犹下帷。百子杂毫端,弭节为我驰。 窃窥中兴象,在起八代衰。
tiān yǒu wán   shī nǎi zhōng zhī xīn wéi rén gāng jiǔ   dǐng    
mén cóng gēng   kǎn 欿 rán jīn chí shùn fēng kōng tóng zài   bài chēng tiān shī    
yǎn yǎng yán   gōng yóu xià wéi bǎi háo duān   jié wèi chí    
qiè kuī zhōng xīng xiàng   zài dài shuāi