谋隐

宋代 林洪
箧书如叶半飘零,尚自浮家客帝京。 每遇事添新感慨,怕逢人说旧升平。 山如有约青常在,发幸相饶白未生。 便作阴谋犹是晚,栽松何日得阴成。
qiè shū bàn piāo líng   shàng jiā jīng  
měi shì tiān xīn gǎn kǎi   féng rén shuō jiù shēng píng  
shān yǒu yuē qīng cháng zài   xìng xiāng ráo bái wèi shēng  
biàn 便 zuò yīn móu yóu shì wǎn   zāi sōng yīn chéng