宋代 米芾
百尺青琅玕,浸以万丈澜。我欲撷柯梗,一蠡酌知难。 屡亦为世有,岂不诘其端。嶷嶷吕汲公,捧日当碧天。 简直抱一气,代理夫何言。有志隆宋业,无心崇党偏。 透璞辨珉玉,披蓁刈兰荪。腐儒自束发,口诵六艺言。 治乱甚白著,用舍岂一贤。明时贵知用,自古迟暮年。 敢陈必尧舜,况时值娲轩。岂徒琢空文,文奸笼群顽。 汩没俗眼顺,妒嫉儿女谖。窃取为利路,死弃等草菅。 朝哦不求和,暮吟不揭竿。不叹岁不与,惟恐枉所存。 愿披向龟鉴,大叫出肺肝。精诚露皎皎,洞彻金石坚。 康济有次第,沿革自贯穿。删除救灾法,下民不弃田。 剔抉经费壅,源源如流泉。思豫近习隙,不紊出纳专。 正姓以明本,捐赏以运边。改弊贵无迹,移风当有筌。 窃邑饱妻子,封豕所并肩。法令若薪束,不息不敢剸。 亦不叹折腰,所叹志不宣。时乎恍易失,发白怅刚悁。 迟迟竟去国,浼浼临长川。此志苟不遂,江湖终浩然。
bǎi chǐ qīng láng gān   jìn wàn zhàng lán xié gěng   zhuó zhī nán    
wèi shì yǒu   duān gōng pěng   dāng tiān    
jiǎn zhí bào   dài yán yǒu zhì lóng sòng   xīn chóng dǎng piān    
tòu biàn mín   zhēn lán sūn shù kǒu   sòng liù yán    
zhì luàn shén bái zhù   yòng shè xián míng shí guì zhī yòng   chí nián    
gǎn chén yáo shùn   kuàng shí zhí xuān zhuó kōng wén wén   jiān lóng qún wán    
yǎn shùn   ér xuān qiè wèi   děng cǎo jiān    
cháo ó qiú   yín jiē gān 竿 tàn suì wéi   kǒng wǎng suǒ cún    
yuàn xiàng guī jiàn   jiào chū fèi gān jīng chéng jiǎo jiǎo dòng   chè jīn shí jiān    
kāng yǒu   yán 沿 guàn chuān 穿 shān chú jiù zāi xià   mín tián    
jué jīng fèi yōng   yuán yuán liú quán jìn   wěn chū zhuān    
zhèng xìng míng běn   juān shǎng yùn biān gǎi guì   fēng dāng yǒu quán    
qiè bǎo   fēng shǐ suǒ bìng jiān lìng ruò xīn shù   gǎn tuán    
tàn zhé yāo   suǒ tàn zhì xuān shí huǎng shī   bái chàng gāng yuān    
chí chí jìng guó   měi měi lín cháng chuān zhì gǒu suí jiāng   zhōng hào rán