蓦山溪·韵高格妙

宋代 吕渭老
韵高格妙。不数闲花草。向晚小梳妆,换一套、新衣始了。横钗整鬓,倚醉唱清词,房户静,酒杯深。帘幕明残照。扬州一梦,未尽还惊觉。自恁在心头,拈不出、倚时是了。吴霜点鬓,春色老刘郎,云路远,晚溪横,谁见桃花笑。
yùn gāo miào shù xián huā cǎo xiàng wǎn xiǎo shū zhuāng   huàn tào xīn shǐ le héng chāi zhěng bìn   zuì chàng qīng   fáng jìng   jiǔ bēi shēn lián míng cán zhào yáng zhōu mèng   wèi jǐn hái jīng jué nèn zài xīn tóu   niān chū shí shì le shuāng diǎn bìn   chūn lǎo liú láng   yún yuǎn   wǎn héng   shuí jiàn táo huā xiào