蓦山溪·红莲池畔
红莲池畔,不让游山景。闹里却无心,身似藕出泥花静。壶天妙趣,别有四时春,真应物,宝光明,今古谁人省。真行道德,显化邪归正。口应更声随,只是要、寸灵无病。贪争意尽,道眼自然开,来世外,混京华,积行常平等。
hóng
红
lián
莲
chí
池
pàn
畔
,
bù
不
ràng
让
yóu
游
shān
山
jǐng
景
nào
。
lǐ
闹
què
里
wú
却
xīn
无
shēn
心
,
shì
身
ǒu
似
chū
藕
ní
出
huā
泥
jìng
花
hú
静
tiān
。
miào
壶
qù
天
bié
妙
yǒu
趣
,
sì
别
shí
有
chūn
四
zhēn
时
yìng
春
,
wù
真
bǎo
应
guāng
物
,
míng
宝
jīn
光
gǔ
明
,
shuí
今
rén
古
shěng
谁
zhēn
人
háng
省
dào
。
dé
真
xiǎn
行
huà
道
xié
德
,
guī
显
zhèng
化
kǒu
邪
yīng
归
gèng
正
shēng
。
suí
口
zhǐ
应
shì
更
yào
声
cùn
随
,
líng
只
wú
是
bìng
要
tān
、
zhēng
寸
yì
灵
jǐn
无
dào
病
yǎn
。
zì
贪
rán
争
kāi
意
lái
尽
,
shì
道
wài
眼
hùn
自
jīng
然
huá
开
,
jī
来
xíng
世
cháng
外
,
píng
混
děng
京
华
,
积
行
常
平
等
。