蓦山溪

宋代 晁端礼
栏干十二,倚遍还重倚。一曲一般愁,对芳草、伤春千里。绮窗深处,还解忆人无,碧云辞,红叶字。曾仗东风寄。 缭墙深院,无路通深意。纵使得新声,又争知、相如名字。从来风韵,潇洒不禁愁,捻梨花,看菊蕊。应也成憔悴。
lán gān shí èr   biàn hái zhòng bān chóu   duì fāng cǎo shāng chūn qiān chuāng shēn chù   hái jiě rén   yún   hóng céng zhàng dōng fēng
liáo qiáng shēn yuàn   tōng shēn zòng shǐ 使 de xīn shēng   yòu zhēng zhī xiàng míng zi cóng lái fēng yùn   xiāo jīn chóu   niǎn huā   kàn ruǐ yīng chéng qiáo cuì