陌上桑

宋代 白玉蟾
春深陌上桑,群蚕赖以食。 鞠蚕妾之事,采桑妾之职。 桑老蚕茧成,幸而筥筐实。 缲之复纺之,妾复躬紝维。 织成一端练,于以蔽袒裼。 使君一问桑,下车辄思惑。 妾固愿相从,妾夫不足惜。 安得以妇人,而灭使君德。 使君勿内热,妾心坚如石。
chūn shēn shàng sāng   qún cán lài shí  
cán qiè zhī shì   cǎi sāng qiè zhī zhí  
sāng lǎo cán jiǎn chéng   xìng ér kuāng shí  
qiāo zhī fǎng zhī   qiè gōng rèn wéi  
zhī chéng duān liàn   tǎn  
shǐ 使 jūn wèn sāng   xià chē zhé huò  
qiè yuàn xiāng cóng   qiè  
ān rén   ér miè shǐ 使 jūn  
shǐ 使 jūn nèi   qiè xīn jiān shí