陌上花

清代 吴藻
重门闭也,天涯何处,一枝横笛。只隔红墙,吹得柳丝无力。 栖鸦不管销魂况,犹带夕阳颜色。又恹恹,睡起炉香烧罢,玉阶闲立。 怅年来病里,嫌寒怯暖,负了许多佳日。转眼重阳,尚恐雨晴难必。 流光容易抛人去,谁见柱移瑶瑟。便寻思,二十五条弦上,已过三七。
chóng mén   tiān chǔ   zhī héng zhǐ hóng qiáng chuī   liǔ    
guǎn xiāo hún kuàng   yóu dài yáng yán yòu yān yān shuì   xiāng shāo   jiē xián    
chàng nián lái bìng   xián hán qiè nuǎn   le duō jiā zhuǎn yǎn chóng yáng shàng   kǒng qíng nán    
liú guāng róng pāo rén   shuí jiàn zhù yáo biàn xín 便 èr   shí tiáo xián shàng   guò sān