墨梅

唐代 王质
贵简不贵繁,妙在有无间。满眼寻不见,约略见纤纤。 贵老不贵稚,妙在荣枯际。芳态减初年,其中寓幽意。 贵瘠不贵肥,愈瘦愈清奇。瘦到无何有,政好玩空枝。 贵含不贵开,风度韬胚胎。游蜂啅不得,乃始抱全才。 宜在幽且邃,终日无人至。水绕山重重,隔树令人嚏。 宜在平且阔,大江惊涛泼。泼上稍连颠,半蓦忽冲脱。 宜夜不宜昼,更宜月波溜。崖净涧淙淙,渔子推篷嗅。 宜阴不宜晴,更宜雪花凝。五七点未足,封枝要全扃。 宜与竹相邻,白白参青青。所恨花无音,间借竹为声。 宜与松相伴,扶疏交凌乱。松香粗则粗,亦能佐一半。 其鸟宜翠羽,否则碧蒿侣。山雀仍山鸦,速去切勿驻。 其人宜野僧,否则閒道民。宜疏绮纨客,公子共王孙。 吾非僧,又非道。两眼贮五湖,两肩负三岛。相烦健笔凌风扫,梅子王子成二老。
guì jiǎn guì fán   miào zài yǒu jiàn mǎn yǎn xún jiàn   yuē lüè jiàn xiān xiān
guì lǎo guì zhì   miào zài róng fāng tài jiǎn chū nián   zhōng yōu
guì guì féi   shòu qīng shòu dào yǒu   zhèng hǎo wán kōng zhī
guì hán guì kāi   fēng tāo pēi tāi yóu fēng zhuó   nǎi shǐ bào quán cái
zài yōu qiě suì   zhōng rén zhì shuǐ rào shān chóng chóng   shù lìng rén
zài píng qiě kuò   jiāng jīng tāo shàng shāo lián diān   bàn chōng tuō
zhòu   gèng yuè liū jìng jiàn cóng cóng   tuī péng xiù
yīn qíng   gèng xuě huā níng diǎn wèi   fēng zhī yào quán jiōng
zhú xiāng lín   bái bái cān qīng qīng suǒ hèn huā yīn   jiān jiè zhú wèi shēng
sōng xiāng bàn   shū jiāo líng luàn sōng xiāng   néng zuǒ bàn
niǎo cuì   fǒu hāo shān què réng shān   qiē zhù
rén sēng   fǒu xián dào mín shū wán   gōng gòng wáng sūn
fēi sēng   yòu fēi dào liǎng yǎn zhù   liǎng jiān sān dǎo xiāng fán jiàn líng fēng sǎo   méi zi wáng chéng èr lǎo