墨梅

唐代 王质
纷纷初疑月挂树,耿耿独与参横昏。自从东坡老子飞此英,茫茫世界总无人。 疏影横斜水清浅,暗香浮动月黄昏。自从西湖处士扬此灵,纷纷豪俊半无神。 赠子一转语,挑子万年机。嘬苏诗,嚅林诗,要使苏诗林诗透心脾。 槎南枝,挼北枝,直使南枝北枝伏指麾。九州四海寻人去,不遇当人不要归。
fēn fēn chū yuè guà shù   gěng gěng shēn héng hūn cóng dōng lǎo zi fēi yīng máng   máng shì jiè zǒng rén    
shū yǐng héng xié shuǐ qīng qiǎn   àn xiāng dòng yuè huáng hūn cóng 西 chǔ shì yáng líng fēn   fēn háo jùn bàn shén    
zèng zi zhuǎn   tiāo zi wàn nián chuài shī   lín shī yào   shǐ 使 shī lín shī tòu xīn    
chá nán zhī   ruá běi zhī   zhí shǐ 使 nán zhī běi zhī zhǐ huī jiǔ zhōu hǎi xún rén   dāng rén yào guī