莫釐登高卷

明代 沈周
洞庭雨山浮具区,金庭玉柱仙所都。翰林王君列仙儒,住隔万顷玻璃湖。 洪涛巨浪相吞屠,我欲从之老命虞。海东文侯眼孔大,视之不与坳堂殊。 眼中之人不可呼,翩然往就乔之凫。文侯文侯实尹吴,所治百里山水俱。 山灵河伯受约束,疑为后拥仍前驱。高登莫釐尽奇观,云古未始今当无。 白波青嶂坐可挹,红妆细马来敢污。两人傲睨万象表,但恐笑语天人狙。 挥毫抚景间杯酌,作文竞与山描摹。湖山洵美我未识,翻意斯文相厚诬。 缘文作画强鄙夫,正如擿埴求其途。茫茫意会复有咏,长安西笑何其迂。 有生不游山亦诮,手搔白发吁嗟乎。
dòng tíng shān   jīn tíng zhù xiān suǒ dōu hàn lín wáng jūn liè xiān zhù   wàn qǐng    
hóng tāo làng xiāng tūn   cóng zhī lǎo mìng hǎi dōng wén hóu yǎn kǒng shì   zhī ào táng shū    
yǎn zhōng zhī rén   piān rán wǎng jiù qiáo zhī wén hóu wén hóu shí yǐn suǒ   zhì bǎi shān shuǐ    
shān líng shòu yuē shù   wéi hòu yōng réng qián gāo dēng jǐn guān yún   wèi shǐ jīn dāng    
bái qīng zhàng zuò   hóng zhuāng lái gǎn liǎng rén ào wàn xiàng biǎo dàn   kǒng xiào tiān rén    
huī háo jǐng jiān bēi zhuó   zuò wén jìng shān miáo shān xún měi wèi shí fān   wén xiāng hòu    
yuán wén zuò huà qiáng   zhèng zhí qiú máng máng huì yǒu yǒng cháng   ān xiào 西    
yǒu shēng yóu shān qiào   shǒu sāo bái jiē