墨花(并叙)

宋代 苏轼
世多以墨画山水竹石人物者,未有以画花者也。 汴人尹白能之,为赋一首。 造物本无物,忽然非所难。 花心起墨晕,春色散毫端。 缥缈形才具,扶疏态自完。 莲风尽倾倒,杏雨半披残。 独有狂居士,求为黑牡丹。 兼书平子赋,归向雪堂看。
shì duō huà shān shuǐ zhú shí rén zhě   wèi yǒu huà huā zhě  
biàn rén yǐn bái néng zhī   wèi shǒu  
zào běn   rán fēi suǒ nán  
huā xīn yùn   chūn sàn háo duān  
piāo miǎo xíng cái   shū tài wán  
lián fēng jǐn qīng dǎo   xìng bàn cán  
yǒu kuáng shì   qiú wèi hēi dan  
jiān shū píng zi   guī xiàng xuě táng kàn