摩诃庵括子松下听弦上人弹琴

明代 徐渭
括子松,知几树,黛色遥遥入云际。上人弹琴坐其底,十指引出七条水。 松清琴妙听者寒,松叶堆翠成高山。流涛绕殿撼铁板,狮子欲吼复不敢。 泛声忽歇浮云住,细猱一寸猿腾去。南园玉蝶隔花听,东海金鳷乘雾语。 颖师一曲悲昌黎,我亦闻弦别鹤悽。悟来忽问无弦旨,指鸣弦鸣须答对。 是不是,问太史。
kuò zi sōng   zhī shù   dài yáo yáo yún shàng rén tán qín zuò shí   zhǐ yǐn chū tiáo shuǐ    
sōng qīng qín miào tīng zhě hán   sōng duī cuì chéng gāo shān liú tāo rào diàn hàn 殿 tiě bǎn shī   zi hǒu gǎn    
fàn shēng xiē yún zhù   náo cùn yuán téng nán yuán dié huā tīng dōng   hǎi jīn zhī chéng    
yǐng shī bēi chāng   wén xián bié lái wèn xián zhǐ zhǐ   míng xián míng duì    
shì shì   wèn tài shǐ