莫奉议挽诗一首

宋代 刘一止
五斗难堪志愿违,斜川宁与宿心期。自持雪柏霜松操,直到鸡皮鹤发时。 身世几番惊惧梦,功名一局半残棋。高风独与齐山并,他日行人口是碑。
dǒu nán kān zhì yuàn wéi   xié chuān níng 宿 xīn chí xuě bǎi shuāng sōng cāo zhí   dào shí    
shēn shì fān jīng mèng   gōng míng bàn cán gāo fēng shān bìng   xíng rén kǒu shì bēi