米元章

宋代 岳珂
论书自晋始,盖因其风俗之清而流之于妍。降而六代,又以其习尚之笃而溺之于专。 维唐设科,身判书言。作成自初,欧褚争先,薛靓张颠,颜真迎便。 中世而后,虽经生楷隶,犹得以扬镳而鸣鞭。五季日卑,吾宋兴焉。 士以德进,舍艺之偏。既窒其进取之涂,故世之以书名家者,皆不杂以人而纯乎天。 更八叶之豫丰,乃设学而详延。有芾者出,集其大全。 盖繇羲献而来,溯崇观而前,或营萃以拔棘,或宫墙而及肩,或小醇而大疵,或舍正而取权。 六书之统,殆所谓芾之死不得其传也。巘巘乔岳,洋洋大川,草木风云,波涛蛟鼋。 我系此评,其然岂然。较三十里,后八百年。
lùn shū jìn shǐ   gài yīn fēng zhī qīng ér liú zhī yán jiàng ér liù dài yòu   shàng zhī ér zhī zhuān    
wéi táng shè   shēn pàn shū yán zuò chéng chū ōu   chǔ zhēng xiān xuē   jìng zhāng diān yán   zhēn yíng biàn   便  
zhōng shì ér hòu   suī jīng shēng kǎi   yóu yáng biāo ér míng biān bēi   sòng xīng yān    
shì jìn   shě zhī piān zhì jìn zhī   shì zhī shū míng jiā zhě jiē   rén ér chún tiān    
gèng zhī fēng   nǎi shè xué ér xiáng yán yǒu fèi zhě chū   quán    
gài yáo xiàn ér lái   chóng guān ér qián   huò yíng cuì   huò gōng qiáng ér jiān   huò xiǎo chún ér   huò shě zhèng ér quán  
liù shū zhī tǒng   dài suǒ wèi fèi zhī chuán yǎn yǎn qiáo yuè yáng   yáng chuān cǎo   fēng yún   tāo jiāo yuán    
píng   rán rán jiào sān shí hòu   bǎi nián