泌园春

元代 王哲
王哲惟名,自称知明,端正不羁。更复呼佳号重阳子,做真清真净,相从相随。每锐仙经,长烧心炷,水火功夫依次为。堪归一处,*然雅致,有得无遗。偏宜用坎迎离。聚珍宝成丹转最奇。结玉花琼蕊,光莹透顶,碧虚空外,捧出灵芝。定作云朋,决成霞友,自在逍遥诗与词。盈盈处,引青鸾彩凤,谨礼吾师。
wáng zhé wéi míng   chēng zhī míng   duān zhèng gèng jiā hào chóng yáng zi   zuò zhēn qīng zhēn jìng   xiāng cóng xiāng suí měi ruì xiān jīng   zhǎng shāo xīn zhù   shuǐ huǒ gōng wèi kān guī chù     ,* rán   zhì yǒu de piān yòng kǎn yíng zhēn bǎo chéng dān zhuǎn zuì jié huā   qióng ruǐ guāng   yíng tòu dǐng   kōng wài pěng chū líng zhī   dìng zuò yún   péng jué chéng xiá yǒu zai xiāo yáo   shī yíng   yíng chù yǐn qīng