迷仙引

宋代 关咏
春阴霁。岸柳参差,袅袅金丝细。画阁昼眠莺唤起。烟光媚。燕燕双高,引愁人如醉。慵缓步,眉敛金铺倚。嘉景易失,懊恼韶光改。花空委。忍厌厌地。施朱粉,临鸾鉴,腻香销灭摧桃李。 独自个凝睇。暮云暗、遥山翠。天色无情,四远低垂淡如水。离恨托、征鸿寄。旋娇波、暗落相思泪。妆如洗。向高楼、日日春风里。悔凭兰、芳草人千里。
chūn yīn àn liǔ cēn   niǎo niǎo jīn huà zhòu mián yīng huàn yān guāng mèi yàn yàn shuāng gāo   yǐn chóu rén zuì yōng huǎn   méi liǎn jīn jiā jǐng shī   ào nǎo sháo guāng gǎi huā kōng wěi rěn yān yān shī zhū fěn   lín luán jiàn   xiāng xiāo miè cuī táo
níng yún àn yáo shān cuì tiān qíng   yuǎn chuí dàn shuǐ hèn tuō zhēng hóng 鸿 xuán jiāo àn luò xiāng lèi zhuāng xiàng gāo lóu chūn fēng huǐ píng lán fāng cǎo rén qiān