迷途

宋代 孔平仲
吹灯治行装,戴月即前路。深村苦多歧,乃使行者误。 东西皆可往,曲折何所遇。泥中虎斗迹,草木新封墓。 阴云忽以兴,四顾增恐惧。及今亦谁咎,初失在跬步。 林木杳峥嵘,邱原莽回互。虽闻叱牛声,欲问不知处。
chuī dēng zhì xíng zhuāng   dài yuè qián shēn cūn duō nǎi   shǐ xíng 使 zhě    
dōng 西 jiē wǎng   zhé suǒ zhōng dòu cǎo   xīn fēng    
yīn yún xīng   zēng kǒng jīn shuí jiù chū   shī zài kuǐ    
lín yǎo zhēng róng   qiū yuán mǎng huí suī wén chì niú shēng   wèn zhī chù