秘书弟牵玉羔为寿将以唐律次韵一首

宋代 刘克庄
玉羔直岁讵能神,羝触堪嗟命不辰。 昔比素丝曾着节,今为白石且眠春。 同人挟策安能牧,小弟磨刀恐未仁。 六日披裘把竿钓,拟他五羖岂其伦。
gāo zhí suì néng shén   chù kān jiē mìng chén
céng zhe jié   jīn wèi bái shí qiě mián chūn
tóng rén jiā ān néng   xiǎo dāo kǒng wèi rén
liù qiú gān 竿 diào   lún