迷神引 秋雁

清代 苏穆
一曲笙簧临碧树。闲却了蝉无数。当时应悔,送得春归去。 一声声,还疑被、落花误。怎唤得春回,迷旧路。且复约春心,傍秋住。 弱柳侵帘,袅袅寻飞絮。问画梁间,参差羽。紫霄寒起,可传得、侬幽素。 万种深情,凄凉调,不成诉。曾共玉楼人,移雁柱。弹遍十三弦,泪如雨。
shēng huáng lín shù xián què le chán shù dāng shí yīng huǐ   sòng chūn guī
shēng shēng   hái bèi luò huā zěn huàn chūn huí   jiù qiě yuē chūn xīn   bàng qiū zhù
ruò liǔ qīn lián   niǎo niǎo xún fēi wèn huà liáng jiān   cēn xiāo hán   chuán nóng yōu
wàn zhǒng shēn qíng   liáng diào   chéng céng gòng lóu rén   yàn zhù dàn biàn shí sān xián   lèi