峚山宫允解后吴中退谓茶坞曰此公岂能长置丘壑中者笑而答之

唐代 全祖望
故人相逢木渎上,阳春满座忘穷冬。白华堪羡循陔乐,绛帐且作传经宗。 久矣心情谐猿鹤,是谁骨相苻夔龙。升沉枯菀莫须问,相于泥饮倾新醲。
rén xiàng féng shàng   yáng chūn mǎn zuò wàng qióng dōng bái huá kān xiàn xún gāi jiàng   zhàng qiě zuò chuán jīng zōng    
jiǔ xīn qíng xié yuán   shì shuí xiāng kuí lóng shēng chén wǎn wèn xiāng   yǐn qīng xīn nóng