闽中早春

宋代 张嵲
愁见繁云帖死灰,骤喜春从天际回。晴云流烂满峰起,潋滟陂塘泉脉来。 春归欲验将何许,柳腰杏颊知春处。出门矫首望四郊,满目都无故园树。 暖景犹疑是故园,纷红糅白终萧然。黄茅不受春色染,化工无地施妖妍。 老夫此时三叹息,晴霭暄风总轻掷。缘冈绕涧试幽寻,好鸟一声山桂碧。 却忆当年汉水边,花光柳色媚晴天。江头醉罢日将落,芊眠草色生长烟。 秪今春事知何有,伤心万里空回首。中原但有骨如麻,杜曲应无花似酒。 我今流落荒山隈,秋蓬作鬓心催颓。逢花政恐被花恼,幸兹寂寞无狂媒。 闭门睡足高舂后,炉烟一炷消清昼。
chóu jiàn fán yún tiē huī   zhòu chūn cóng tiān huí qíng yún liú làn mǎn fēng liàn   yàn bēi táng quán mài lái    
chūn guī yàn jiāng   liǔ yāo xìng jiá zhī chūn chù chū mén jiǎo shǒu wàng jiāo mǎn   dōu yuán shù    
nuǎn jǐng yóu shì yuán   fēn hóng róu bái zhōng xiāo rán huáng máo shòu chūn rǎn huà   gōng shī yāo yán    
lǎo shí sān tàn   qíng ǎi xuān fēng zǒng qīng zhì yuán gāng rào jiàn shì yōu xún hǎo   niǎo shēng shān guì    
què dāng nián hàn shuǐ biān   huā guāng liǔ mèi qíng tiān jiāng tóu zuì jiāng luò qiān   mián cǎo shēng cháng yān    
zhī jīn chūn shì zhī yǒu   shāng xīn wàn kōng huí shǒu zhōng yuán dàn yǒu   yīng huā shì jiǔ    
jīn liú luò huāng shān wēi   qiū péng zuò bìn xīn cuī tuí féng huā zhèng kǒng bèi huā nǎo xìng   kuáng méi    
mén shuì gāo chōng hòu   yān zhù xiāo qīng zhòu