闵雨

宋代 陆游
岁秋固多雨,每恨不及时。 黄麈蔽赤日,苗槁已不迟。 踏车声如雷,力尽真何为!天岂不念民,云族风散之。 穷民守稼泣,便恐化棘茨;妻子不望活,所惧尊老饥。 我愿上天仁,顾哀民语悲;鞭龙起风霆,尚继丰年诗。
suì qiū duō   měi hèn shí
huáng zhǔ chì   miáo gǎo chí
chē shēng léi   jìn zhēn wéi   tiān niàn mín   yún fēng sàn zhī
qióng mín shǒu jià   biàn 便 kǒng huà   wàng huó   suǒ zūn lǎo
yuàn shàng tiān rén   āi mín bēi   biān lóng fēng tíng   shàng fēng nián shī