悯俗

宋代 陆游
蚩蚩之氓不自觉,顾笑吾曹安淡薄。 携女数千行问法,腰钱钜万仍骑鹤。 岂知此事不两得,刍豢何可参毒药?野狐出林作百态,击下髑髅渠自怍。 老氏五千本清静,杨雄太玄惟寂寞。 但能於此尊所闻,万卷丹经尽糟粕。
chī chī zhī máng jué   xiào cáo ān dàn
xié shù qiān xíng wèn   yāo qián wàn réng
zhī shì liǎng de   chú huàn cān yào   chū lín zuò bǎi tài   xià lóu zuò
lǎo shì qiān běn qīng jìng   yáng xióng tài xuán wéi
dàn néng zūn suǒ wén   wàn juàn dān jīng jǐn zāo