悯农,送张德常吴令出郊劝农,兼柬国瑞公相

宋代 郑元祐
日行底天廓,劝农正其时。畇畇土膏动,穆穆条风吹。 渚花尚自媚,汀柳亦间垂。中吴号沃壤,东作多遗黎。 首更太伯化,民俗恒熙熙。一从干戈兴,杀虏令人悲。 草生髑髅眼,灶绝茅茨炊。十室存二三,烧劫偶见遗。 官租不少贷,民力何由支?张侯尹吴县,冰檗严矜持。 徵科泪暗落,且复鞭创痍。兹当东作兴,载耜循年规。 言告加勉勖,心伤为嗟咨。田老锋镝馀,仅保骨与皮。 犹复望岁丰,迎拜携孤嫠。茹芹敢望饱?无力堪拖犁。 嚼虱恒苦腥,饭牛恒苦饥。侯为百里宰,腹笥盛书诗。 民劳曷小康?民病曷小医?虢文谏周室,千古有令仪。 咽饿啖儿肉,何人埋父尸?民力苟不苏,天鉴亦不私。 上帝专主宰,臣言谅非痴。
xíng tiān kuò   quàn nóng zhèng shí yún yún gāo dòng   tiáo fēng chuī
zhǔ huā shàng mèi   tīng liǔ jiān chuí zhōng hào rǎng   dōng zuò duō
shǒu gèng tài huà   mín héng cóng gān xīng   shā lìng rén bēi
cǎo shēng lóu yǎn   zào jué máo chuī shí shì cún èr sān   shāo jié ǒu jiàn
guān shǎo dài   mín yóu zhī   zhāng hóu yǐn xiàn   bīng yán jīn chí
zhēng lèi àn luò   qiě biān chuāng dāng dōng zuò xīng   zài xún nián guī
yán gào jiā miǎn   xīn shāng wèi jiē tián lǎo fēng   jǐn bǎo
yóu wàng suì fēng   yíng bài xié qín gǎn wàng bǎo   kān tuō
jué shī héng xīng   fàn niú héng hóu wèi bǎi zǎi   shèng shū shī
mín láo xiǎo kāng   mín bìng xiǎo   guó wén jiàn zhōu shì   qiān yǒu lìng
yàn è 饿 dàn ér ròu   rén mái shī   mín gǒu   tiān jiàn
shàng zhuān zhǔ zǎi   chén yán liàng fēi chī