闵荒诗

唐代 元结
炀皇嗣君位,隋德滋昏幽。日作及身祸,以为长世谋。 居常耻前王,不思天子游。意欲出明堂,便登浮海舟。 令行山川改,功与玄造侔。河淮可支合,峰gH生回沟。 封陨下泽中,作山防逸流。船舲状龙鹢,若负宫阙浮。 荒娱未央极,始到沧海头。忽见海门山,思作望海楼。 不知新都城,已为征战丘。当时有遗歌,歌曲太冤愁。 四海非天狱,何为非天囚。天囚正凶忍,为我万姓雠。 人将引天钐,人将持天锼。所欲充其心,相与绝悲忧。 自得隋人歌,每为隋君羞。欲歌当阳春,似觉天下秋。 更歌曲未终,如有怨气浮。奈何昏王心,不觉此怨尤。 遂令一夫唱,四海欣提矛。吾闻古贤君,其道常静柔。 慈惠恐不足,端和忘所求。嗟嗟有隋氏,惛惛谁与俦。
yáng huáng jūn wèi   suí hūn yōu zuò shēn huò   wéi cháng shì móu
cháng chǐ qián wáng   tiān yóu chū míng táng   biàn 便 dēng hǎi zhōu
lìng xíng shān chuān gǎi   gōng xuán zào móu huái zhī   fēng   g   H gH shēng huí gōu
fēng yǔn xià zhōng   zuò shān fáng liú chuán líng zhuàng lóng   ruò gōng què
huāng wèi yāng   shǐ dào cāng hǎi tóu jiàn hǎi mén shān   zuò wàng hǎi lóu
zhī xīn chéng   wèi zhēng zhàn qiū dāng shí yǒu   tài yuān chóu
hǎi fēi tiān   wéi fēi tiān qiú tiān qiú zhèng xiōng rěn   wèi wàn xìng chóu
rén jiāng yǐn tiān shān   rén jiāng chí tiān sōu suǒ chōng xīn   xiāng jué bēi yōu
suí rén   měi wèi suí jūn xiū dāng yáng chūn   shì jué tiān xià qiū
gèng wèi zhōng   yǒu yuàn nài hūn wáng xīn   jué yuàn yóu
suì lìng chàng   hǎi xīn máo wén xián jūn   dào cháng jìng róu
huì kǒng   duān wàng suǒ qiú jiē jiē yǒu suí shì   hūn hūn shuí chóu