悯红椒树子作

宋代 周紫芝
东篱委榛菅,狼藉纷琐碎。披丛得红椒,磊落本谁艺。 蓬窠颇自矜,枝叶相掩翳。日月空复明,雨露不沾施。 结根一失所,埋没苦憔悴。移栽俯西轩,吾乃借一臂。 要令远条且,密叶敷晚翠。秋霜染丹砂,红寔相点缀。 馨香发潜德,错节振淹滞。人生良可惜,会遇亦难值。 生理倘复存,馀恨当弃置。
dōng wěi zhēn jiān   láng fēn suǒ suì cóng hóng jiāo lěi   luò běn shuí    
péng jīn   zhī xiāng yǎn yuè kōng míng   zhān shī    
jié gēn shī suǒ   mái qiáo cuì zāi xuān 西   nǎi jiè    
yào lìng yuǎn tiáo qiě   wǎn cuì qiū shuāng rǎn dān shā hóng   shí xiāng diǎn zhuì    
xīn xiāng qián   cuò jié zhèn yān zhì rén shēng liáng huì   nán zhí    
shēng tǎng cún   hèn dāng zhì