悯旱

宋代 汪炎昶
一身兼百虞,旱旷最财心。 稻知饥逾逾,民贫祸转深。 偷生庸可必,引咎杳难寻。 苦被浮云尻,时时谩作阴。
shēn jiān bǎi   hàn kuàng zuì cái xīn  
dào zhī   mín pín huò zhuǎn shēn  
tōu shēng yōng   yǐn jiù yǎo nán xún  
bèi yún kāo   shí shí mán zuò yīn