明月棹孤舟 海淀

清代 纳兰性德
一片亭亭空凝伫。趁西风霓裳偏舞。白鸟惊飞,菰蒲叶乱,断续浣纱人语。 丹碧驳残秋夜雨。风吹去采菱越女。辘轳声断,昏鸦欲起,多少博山情绪。
piàn tíng tíng kōng níng zhù chèn 西 fēng cháng piān bái niǎo jīng fēi   luàn   duàn huàn shā rén
dān cán qiū fēng chuī cǎi líng yuè lu shēng duàn   hūn   duō shǎo shān qíng