明月照高楼

唐代 雍陶
朗月何高高,楼中帘影寒。一妇独含叹,四坐谁成欢。 时节屡已移,游旅杳不还。沧溟倘未涸,妾泪终不干。 君若无定云,妾若不动山。云行出山易,山逐云去难。 愿为边塞尘,因风委君颜。君颜良洗多,荡妾浊水间。
lǎng yuè gāo gāo   lóu zhōng lián yǐng hán hán tàn   zuò shuí chéng huān
shí jié   yóu yǎo hái cāng míng tǎng wèi   qiè lèi zhōng gàn
jūn ruò dìng yún   qiè ruò dòng shān yún xíng chū shān   shān zhú yún nán
yuàn wèi biān sài chén   yīn fēng wěi jūn yán jūn yán liáng duō   dàng qiè zhuó shuǐ jiān