明月引

唐代 卢照邻
洞庭波起兮鸿雁翔,风瑟瑟兮野苍苍。 浮云卷霭,明月流光。荆南兮赵北,碣石兮潇湘。 澄清规于万里,照离思于千行。横桂枝于西第, 绕菱花于北堂。高楼思妇,飞盖君王。 文姬绝域,侍子他乡。见胡鞍之似练,知汉剑之如霜。 试登高而骋目,莫不变而回肠。
dòng tíng hóng 鸿 yàn xiáng   fēng cāng cāng
yún juǎn ǎi   míng yuè liú guāng jīng nán zhào běi   jié shí xiāo xiāng
chéng qīng guī wàn   zhào qiān xíng héng guì zhī 西  
rào líng huā běi táng gāo lóu   fēi gài jūn wáng
wén jué   shì xiāng jiàn ān zhī shì liàn   zhī hàn jiàn zhī shuāng
shì dēng gāo ér chěng   biàn ér huí cháng