明月谣

宋代 范仲淹
明月在天西,初如玉钩微。 一夕增一分,堂堂有馀辉。 不掩五星耀,不碍浮云飞。 徘徊河汉间,秀色若可餐。 清风起丛桂,白露生阶兰。 高楼望君时,为君拂金徽。 秦以尧舜音,此音天与稀。 明月或可闻,顾我亦依依。 月有万古光,人有万古心。 此心良可歌,凭月为知音。
míng yuè zài tiān 西   chū gōu wēi
zēng fēn   táng táng yǒu huī
yǎn xīng yào 耀   ài yún fēi
pái huái hàn jiān   xiù ruò cān
qīng fēng cóng guì   bái shēng jiē lán
gāo lóu wàng jūn shí   wèi jūn jīn huī
qín yáo shùn yīn   yīn tiān
míng yuè huò wén  
yuè yǒu wàn guāng   rén yǒu wàn xīn
xīn liáng   píng yuè wèi zhī yīn